Chủ nhật 05/12/2021 23:59

Khúc giao mùa mang tên ‘cúc họa mi’

02/11/2021 01:02
Rảo bước qua phố phường Thủ đô những ngày này, chúng ta sẽ bị hút hồn bởi những xe hàng rong rạng rỡ cúc họa mi. Chỉ bằng sắc hoa dung dị, khiêm nhường ẩn mình giữa khúc giao mùa, vậy mà khiến bao tâm hồn phải thổn thức, lưu luyến...

Thoáng thấy cúc họa mi trên phố, một cái liếc vội nhưng lưu lại trong ta biết bao cảm xúc bâng khuâng, vỗ về khó tả…

Thời điểm nay, một số ngả đường quen Thủ đô như: Nguyễn Chí Thanh, Trần Duy Hưng, Kim Mã hay Thụy Khuê, Thanh Niên…bỗng trở nên thơ mộng, lắng đọng hơn bởi những gánh hàng cúc họa mi tỏa hương, khoe sắc.

Thứ bông hoa nho nhỏ, nhị vàng nhàn nhạt, sắc trắng tinh khôi đến thánh thiện và chỉ nở trong vòng khoảng một tháng, họa mi như nốt nhạc giao mùa trong bản nhạc Hà Nội mười hai mùa hoa vậy!

Khúc giao mùa mang tên ‘cúc họa mi’
Chỉ bằng sắc hoa dung dị, khiêm nhường, vậy mà cúc họa mi khiến bao tâm hồn phải thổn thức, lưu luyến...

Cả một năm chỉ có 30 ngày (khoảng giữa tháng 10 và 11 âm lịch) để có thể ngắm họa mi khoe sắc, người đi đường không ai nỡ lòng bỏ qua cơ hội tuyệt vời ấy mà mến tặng cho họa mi một cái nhìn mê đắm, yêu thương. Chỉ một khoảnh khắc ngắm hoa họa mi thôi, nhưng bất giác ta như có cả một tuổi thơ ùa về, ấy là thuở mới lớn bao vụng về, bắt đầu biết gửi gắm yêu thương cho ai đó. Hương thơm nhẹ nhàng của họa mi như thứ xạ hương mê hoặc, làm mềm lòng kể cả những tâm hồn dù là cộc cằn nhất.

Năm nào họa mi cũng xuất hiện trên phố Thủ đô, nhưng thú vị thay là mỗi một năm là một cảm xúc rất khác nhau, với nhiều âm vực, cung bậc. Có một điều, nếu biết yêu hoa trước hết phải là những tâm hồn biết trân trọng tự nhiên, biết cởi lòng trước cuộc sống, kể cả những khi đường đời tưởng chừng đang lâm vào tận cùng khốn đốn.

Một thú vị nữa, là mỗi lứa tuổi, mỗi con người, mỗi nghề nghiệp lại có những cảm xúc khác nhau trước cái đẹp thánh thiện của cúc họa mi. Và người ta chỉ cần bỏ ra năm chục, một trăm để có được bó cúc họa mi đem về nhà, cơ quan hay công ty,.. Có người chỉ ngắm chơi, có người muốn lưu lại một cảm xúc trong khoảng thời gian tuyệt nhất của năm. Nhưng cũng có người ngắm hoa để hy vọng, họ chờ đợi và có những niềm tin mãnh liệt rằng, nếu biết cách thích ứng với hoàn cảnh sống tốt, biết hòa hợp với sinh thái tự nhiên, biết thả lỏng cho tâm hồn thư thái, sự lạc quan cùng niềm vui mới sẽ tới như món quà trời đất ban tặng trong tương lai rất gần.

Chiều nay, rẽ ngang đường Trần Duy Hưng, tôi tình cờ bắt gặp một người trung niên dáng dong dỏng, đang mơ màng ngắm gánh hàng họa mi chở trên những chiếc xe đạp cà tàng khe khẽ lướt qua. Hẳn ông đang tìm cho mình một tứ thơ hoặc mạch nguồn âm nhạc để cho ra đời những lời thơ, bản nhạc tặng cho cuộc đời và cho riêng Hà Nội…

Thi thoảng có mấy cô cậu học trò, nam thanh nữ tú ghé qua, đơn giản chỉ chụp mấy shot hình cùng họa mi để lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ. Nụ cười trong trẻo, vô tư hồn nhiên của lứa tuổi học trò, của những thiếu nữ mới lớn dường như làm cho loài cúc họa mi trở nên thánh thiện hơn biết bao lần.

Nếu ngắm hoa lâu chút, ta còn thấy một cảm giác chờ đợi như từ từ trôi qua êm ái, bởi những ngày tháng Mười “chưa cười đã tối” ấy, dường như đang xóa nhẹ nhàng đi những đơn vị đo lường của thời gian. Sắc hoa như sợi mạch cảm xúc mỏng manh mà dẻo dai, chuyên chở ngập tràn yêu thương sang mùa. Và sự lưu luyến thoảng qua như vị thơm thanh thoát đến mềm lòng chỉ có ở một loài hoa sắc trắng mỏng manh, đáng yêu nhẹ nhàng thanh lịch như tính cách của người Tràng An vậy.

Những chị hàng hoa tươi tắn cho tôi biết, hoa được cất từ vùng Nhật Tân, Tứ Liên, Quảng An, Tây Tựu và bãi ven sông Hồng rồi theo những bàn chân cần cù của người hàng rong len lỏi vào từ ngõ ngách, con phố, để mang cái đẹp tỏa sáng cho đời. Tôi dặn lòng rằng, chẳng phải hương sắc của Hà Nội đây sao!

Hà Nội một đô thị lớn, văn minh hiện đại, đang trên đà phát triển, nhưng cũng đang diễn ra quá trình đô thị hóa chóng mặt. Những sắc trắng tinh khiết, mùi hương nhè nhè của loài cúc họa mi như đang lưu dấu cho đất Tràng An hào hoa thanh lịch một nét ấn tượng của riêng mình.

Tôi đã nghe và thấy rõ lắm rồi, tiếng em cúc họa mi, với sắc trắng tinh khôi nhẹ nhàng như khúc giao mùa Thu muộn – Đông sang chất chứa cảm xúc, dư vị, sự yêu thương và tình người.

‘Nàng cúc họa mi’ đang thổn thức tôi, thổn thức bao tâm hồn người biết trân trọng cái đẹp dung dị, đời thường mà không kém phần rạng rỡ giữa thành phố thân yêu này...

Trần Quang Chiến
Có thể bạn quan tâm
Xem phiên bản mobile